nỗi sợ hãi của bạn là gì

Nỗi sợ lớn nhất của bạn là gì?

Nỗi sợ lớn nhất của bạn là gì? Phát biểu trước đám đông, bị xa thải hay thất bại?

Nhiều người cho rằng phát biểu trước đám đông (hay thuyết trình trước một nhóm người) còn đáng sợ hơn cả cái chết. Tôi không nghĩ như vậy. Tôi tin rằng nếu có ai đó dí súng vào đầu bạn và cho bạn lựa chọn nói trước mọi người hay là chết, bạn sẽ diễn thuyết như Anthony Robbins

Nhiều nhân viên bán hàng rất sợ thuyết trình về công việc, nhưng thực tế nỗi sợ hãy lớn nhất của họ chính là sự thất bại. Ngoài thất bại, họ còn bị nỗi sợ thải hồi ám ảnh. Thải hồi là con đường dẫn đến thất bại – Nếu như bạn sợ nó. Mặc dù thất bại là sự thật hiện hữu nhưng nỗi sợ thất bại chỉ là một trạng thái tâm lý.

Luật hấp dẫn đã nói rằng "Bạn sẽ được như những gì mà bạn nghĩ đến". Nếu điều đó đúng thì tại sao mọi người không chỉ ngồi và nghĩ đến "Thành Công"? Thực tế, đáp án cảu thành công là sự kết hợp giữa những gì chúng ta thể hiện và cách chúng ta rèn luyện bản thân. Chúng ta sống trong một thế giới đầy rẫy những yếu tố dẫn đến tiêu cực. Ba yếu tố tiêu cực lớn nhất là Sợ hãi, Tham lamKiêu căng. Chúng điều khiển bạn mà bạn không hề hay biết.

Xã hội luôn ẩn chứa yếu tố gây sợ hãi. Điều này có thể thấy trong 50% số quảng cáo chúng ta xem hàng ngày (số còn lại là Tham lam hoặc Kiêu căng). Quảng cáo về bảo hiểm nhân thọ thường nhắc đến vấn đề tử vong và tàn tật, thẻ tín dụng bị mất cắp, hóa chất chống đông với hình ảnh se bị chết máy, lốp xe bám đường khi trời mua, phanh an toàn với độ chính xác cao giúp người điều khiển tránh va phải đứa trẻ đi xe đạp, và hệ thống bảo mật để tránh trộm cướp… Nếu bạn để ý đến những chuyện tào lao đó, bạn sẽ trở nên " Sợ hãi có điều kiện".

Chúng ta luôn được nhắc nhở phải mang theo gậy, lắp hệ thống báo động chông kẻ gian,.v.v… Nỗi sợ hãi trong chúng ta càng lớn hơn khi chúng ta nhìn thấy cảnh sát xuất hiện tại các điểm đặt máy ATM, máy dò kim loại trong các trường học và tin tường tất cả tin tức báo trí đăng tải – những con người luôn hết lòng phát hành tin tức giật gân đến từng phút

Khi xã hội làm cho bạn sợ hãy, nỗi sợ hãi đó chắc chắn sẽ đồng hành cùng bạn đến khắp mọi nơi. Rồi dần dần, sợ hãi chuyển thành nỗi sợ thất bại. Nỗi sợ ngày càng lớn nếu bạn làm việc trong môi trường không thoải mái – Ông chủ và người quản lý luôn đe dạo. hăm dọa hay nhạo báng bạn…

Trong môi trường đó, chúng ta chiến đấu để tìm kiếm thành công. Mắc dù sợ thất bại nhưng tất cả chúng ta đều phải đối mặt với nó mỗi ngày dù ở dạng này hay dạng khác. Sự thật là tất cả mọi người ai cũng đều đã thất bại. Những thất bại chỉ là tương đối. Phương pháp kiểm chứng thất bại là khách quan. Hầu như nó chỉ diễn ra trong đầu bạn thôi. Nếu bạn thay đổi cụm từ "Tôi thất bại" thành "Tôi học được rằng đừng bao giờ lặp lại điều ấy" đó thực sự là một khác biệt lớn lao. Tình trạng thất bại phụ thuộc vào bạn.

Qua những thất bại của bản thân, tôi đã rút ra được những kinh nghiệm và muốn chia sẻ với mội người rằng: cần nhìn nhận thất bại một cách tích cực. Tôi học được từ thất bại hoặc tôi bỏ qua nó luôn.

Thomas Edison đã thất bại sáu nghìn lần trước khi phát minh ra chiếc đèn điện hoàn hảo. Donald Trump gặp rất nhiều thất bại trên bước đường đến thành công, Robert Kiyosaki đã phá sản trước khi ông sở hữu hệ thống kinh doanh có doanh thu hàng triệu đô, Trần Văn Sỹ đã từng thất bại và vẫn đang thất bại, anh vẫn đang tìm kiếm đến với thành công. Những người đàn ông này có thất bại không? Họ có sợ thất bại không?

Thông tin ở đây
Thách thức đã được chế ngự
Phần còn lại tùy thuộc vào bạn
Tôi có thể mang nước tới cho bạn
Nhưng tôi không thể giúp bạn uống
Bạn phải tự uống, mỗi lần một cốc
Và cuối cùng, nước lọc sẽ biến thành Sâm-panh hảo hạng
Và, thay vì uống nước, Bạn có thể thưởng thúc, nhâm nhi từng cốc thành công.
 

Trần Văn Sỹ


Tuyên bố trách nhiệm: Bài viết được lấy nguyên văn từ nguồn tin nêu trên. Mọi thắc mắc về nội dung bài viết xin liên hệ trực tiếp với tác giả. Chúng tôi sẽ sửa, hoặc xóa bài viết nếu nhận được yêu cầu từ phía tác giả hoặc nếu bài gốc được sửa, hoặc xóa, nhưng vẫn bảo đảm nội dung được lấy nguyên văn từ bản gốc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>